NHỚ NGƯỜI DƯNG

NHỚ NGƯỜI DƯNG.
Cảm theo GIẬN NGƯỜI DƯNG của Nguyễn Hoài Phố
Ghét mà chi ? Để vướng lưu và luyến
Giận làm gì ? Phải cố nhớ lại quên
Thương em rồi thầm riêng cõi mình ên
Ghét nhỏ lắm vì hơn ta “ nhiều chuyện”.
Thơ em hay nên ai kia sĩ diện
Viết bài hay khen tu luyện ngàn năm
Khi đọc lên có lão ông̣ chống cằm
Hay dữ đó bà cụ non” Siêu đẳng”.
Em với tới trời trong xanh mây trắng
Ta chạm về số cân nặng đang mang
Chở em qua dốc phố thở lẹ làng
Có phiêu nhẹ của anh chàng mới lớn.
Yêu đầu đời chưa biết tim đau đớn
Hạnh phúc nhiều bởi tiếng dạ đơn sơ
Mắt trong veo cho thơ đến tình cờ
Rõ ta soi ảnh anh khờ trong đó.
Gió thoảng qua lối rêu mờ góc phố
Thổi qua nhiều đường mới lạ người trêu
Bỏ lại đây một ngõ vắng tình yêu
Bóng xiên đổ gần tường xiêu thiếu nắng.
Xe đạp nhỏ bánh không quay vì nặng
Qúa ngắn qua con dốc nhỏ ngày xưa
Người dưng thôi thật đúng nghĩa ta thừa
Nhìn thật xa thấy em vừa ở đó ….

Comments 2

  • Giận người dưng rồi nhớ người dưng

    • Ồ, huynh thật là tâm lý , ghét dễ làm cho mình nhớ lắm huynh Hac Doanxuan nhỉ, mình ráng quên người ghét đó mà vẫn nhớ, Buổi chiều an vui nhé huynh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *