S#23

S#23. Tả Phìn. Đêm
Đống củi đã cháy gần tàn.
Tùng vẫn đang chỉnh các thông số trên máy ảnh, để chụp sao trời.
Hạ chạy đến, ngó vào máy.
Hạ: Ồi, đẹp quá… (lại ngửa lên trời): Tôi sẽ không bao giờ quên đêm ngắm sao tuyệt đẹp này! (xoa xoa tay vì lạnh)
Tùng: Không chắc. Đến 1 lúc cô gặp 1 anh chàng đẹp trai khác, và lại phải lòng, và cô sẽ lại…
Hạ: Nàyyyyyy! (đánh Tùng) Anh nói như thể tôi dễ dãi lắm không bằng!!!
Tùng: (phì cười): Thế cô nghĩ xem, tôi và cô lần đầu gặp nhau. Vừa gặp cô bảo cô thích tôi ngay. Cô bám theo tôi lên tận đây. Và tình hình này, đêm nay, chúng ta ở cùng nhau. 1 chiếc lều. Tôi cũng chỉ có 1 túi ngủ. Cô bảo tôi nên làm gì để chứng minh rằng cô không dễ dãi?
Hạ, mặt đần ra.
Tùng, nhướng mắt nhìn Hạ.
Hạ (liếm môi): Nhưng… nhưng anh là quân tử mà, đúng không?
Tùng: Cô đoán xem!?
Dứt lời, Tùng gỡ máy ảnh, cất đi.
Hạ, nhìn từng động tác của Tùng, vẻ lo lắng.
Tùng, chui vào lều.
Hạ: Này… anh làm gì thế?
Tùng: Đi ngủ! Trà uống xong rồi. Sao trăng ngắm xong rồi. Không ngủ thì làm gì cho hết đêm?
Hạ đứng ngẩn ra, khi thấy Tùng loạt soạt ở trong lều, không biết
nên làm gì.
Hạ: Thế tôi, ngủ ở đâu!?
Tùng: Ở đâu tùy cô!!!!
Hạ đứng hoang mang 1 lúc.
Tiếng ếch nhái vang lên quanh đó.
Đống củi khi gió đến rực lên những cục than hồng.
Hạ, đi đi lại lại, dòm vào lều.
Hạ: Này…
Tùng: Gì??? Cho cô 1 phút trình bày! Sang phút thứ mốt tôi sẽ ngủ.
Hạ: Nếu… nếu tôi chui vào cùng lều với anh, thì thế nào?
Tùng: Thì là cái lều này bị nhét thêm 1 người. Thế thôi.
Hạ: Anh sẽ không đánh giá tôi dễ dãi này nọ chứ?
Tùng: Từ “dễ dãi” là cô nghĩ ra. Không phải tôi.
Hạ đang ngẫm nghĩ thì đột nhiên một con chuột chạy vù qua.
Hạ hét toáng lên “Á… á” rồi lao thẳng vào trong lều.
~Vài thứ viết chiều nay~
#ngontinh# #Discoveryoflove#
(ảnh mượn trên google)

Comments 3

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *